20/04/2016
HOA TRẮNG KÍNH MẸ !
Hoa trắng con cài khi mất mẹ
Chạnh lòng nhớ mẹ dạ khôn nguôi.
Lời ru một thuở đâu còn nữa.
Đau khổ muôn trùng lệ mãi rơi.
Lần lựa thời gian cứ đẩy đưa.
Tình con thương mẹ biết sao vừa.
Mẫu từ hiền dịu đâu còn nữa.
Khó thể tìm ra được thủa xưa.
Mẹ đã cho con những ước mơ.
Tình thâm mẫu tử đến vô bờ.
Chiều tàn bóng mẹ mờ hư ảo.
Chuối chín trên cây rụng bất ngờ.
Con mất mẹ rồi sống vất vơ.
Đường đời gian khổ đến bơ phờ.
Trong mơ cứ nghĩ là còn mẹ.
Mất giấc đau lòng dạ ngẫn ngơ.
Xuốt ngày nghĩ mẹ lệ rơi tuông.
Đau xót tim con nhũng nỗi buồn.
Kỷ niệm ngày xưa còn nhớ mãi.
Thương con mẹ khổ đến ngập hồn.
Một đời của mẹ đẫm phong sương.
Sinh tử biệt ly chuyện khó lường
Duyên nghiệp tự lòng nào biết trước.
Con mất mẹ rồi mất yêu thương.
Hoa trắng con cài lên ngực này.
Con tim nức nở nhận niềm đau.
Công ơn của mẹ chưa đền đáp.
Mẹ đã đi rồi con nhói đau
Nguyện cầu hồn mẹ ngủ nồng say.
Tỉnh tọa thiên thu đất PHẬT này.
Con trẻ trần gian buồn vĩnh biệt.
Một thân Côi cút sống lưu đày.
HTB