02/01/2026
NGHỆ SĨ BÁT ÂM VÀ LỜI NGUYỀN "HỦY SHOW"
Sáng nay, tôi vô tình bắt gặp lão Trùng – "ngôi sao hạng A" trong làng thổi kèn đám ma – đang "tác nghiệp" nhiệt tình với bát bún lòng. Trông lão nhai miếng phèo non sần sật, nghệ sĩ tính vô cùng, tôi liền ghé vào hỏi thăm chuyện hành nghề.
– "Này bác Trùng, ở cái tầm 'celebrity' như đội bát âm các bác, thường là phải ting ting 50% cọc mới lên đồ, hay là cứ diễn xong rồi đợi gia chủ gửi phong bì sau?"
Lão dừng nhịp nhai, nhìn tôi bằng ánh mắt của một người đã thấu hồng trần: – "Cọc cạch cái gì? Ở cái nghề này, gia chủ người ta 'nằm đó' rồi, chạy đi đâu mà sợ bùng? Xong việc thì tiền tươi thóc thật, thanh toán sòng phẳng chứ có phải đi xin đâu."
Tôi vẫn chưa chịu thôi, bèn châm chọc thêm một tí drama: – "Thế đã bao giờ các bác nhận nửa tiền rồi, nhưng đến sát giờ G, thấy gia chủ có vẻ 'kèo thơm' mà ví mỏng, nên các bác đồng loạt treo kèn, hủy show để gia chủ tự hát karaoke tiễn người thân chưa?"
Lão Trùng đập bàn cái "chát", khí thế ngút trời: – "Khồng! Các anh đừng có đánh đồng bát âm với cái phường chụp giật. Nghề này là 'nghĩa tử là nghĩa tận'. Ngoài cái bụng đói còn có cái tâm sáng.
Đã sợ người ta bùng thì không nhận, đã nhận thì không sợ. Nghĩa tử là nghĩa tận, ngoài gia quyến còn có bạn bè, thân bằng, cố hữu nữa. Mình làm trước hết vì cái tâm chứ có phải phường lưu manh, chụp giật đâu mà chỉ nghĩ đến tiền.
Nghe đến đây, tôi cảm động quá, nâng ly rượu nhạt cạch với lão một cái rõ kêu: – "Ôi, giá mà cái giới nghệ sỹ thảm đỏ, lung linh hào quang ai cũng có cái 'tâm' và cái 'tầm' như đội kèn đám ma của lão thì khán giả đã không phải đi đòi tiền cọc mệt nghỉ!"
Lão Trùng húp nốt miếng nước dùng, thủng thẳng chốt hạ một câu xanh rờn: – "So sánh thế là xúc phạm... cái kèn của tôi. Nhưng mà thôi, cái hội nghệ sĩ ấy mà có 'thăng', kể cả không có một xu tiền cọc, chỉ cần có lời mời là đội kèn của tớ đến ngay. Diễn nhiệt tình, thổi kịch sàn, không bao giờ hủy kèo!"