XINH XINH Wedding - Trang trí tiệc cưới

XINH XINH Wedding - Trang trí tiệc cưới Cung cấp các dịch vụ trang trí tiệc cưới hỏi! Liên hệ: Mrs Xinh 0971051739
Địa chỉ: 74/1/11 Bạch đằng, Phường 2, Tân Bình.

🌹🌹XINH XINH WEDDING CAM KẾT chất lượng trên từng sản phẩm.PHỤC VỤ nhiệt tình,tận tâm.CHU TOÀN NGÀY CƯỚI🏅🏅  🌻🌻ƯU_ĐÃI_ĐẶC_...
15/04/2025

🌹🌹XINH XINH WEDDING CAM KẾT chất lượng trên từng sản phẩm.PHỤC VỤ nhiệt tình,tận tâm.CHU TOÀN NGÀY CƯỚI🏅🏅

🌻🌻ƯU_ĐÃI_ĐẶC_BIỆT:
⛔️Tặng bộ Mâm Quả trống khi trang trí 2 nhà.
⛔️Miễn phí vận chuyển cho khoảng cách 5km
⛔️Hoa cầm tay CD chỉ từ 400k
⛔️Xe hoa chỉ từ 1tr 400

☎️ 0971 051 739 Mrs XINH
0908 356 979 Mr TRƯỜNG
Zalo : 0971.105.739 Hà Mai Xinh

📮 Hoặc KHÁCH HÀNG cứ ghé xem tại kho 74/1/11 Bạch Đằng, P2, Q.Tân Bình, TPHCM nhé!

06/10/2022
❤❤Xinh Xinh wedding cam kết chất lượng trên từng sản phẩm,giá cả hợp lý,tư vấn tận tình,đáp ứng linh hoạt theo yêu cầu r...
07/06/2022

❤❤Xinh Xinh wedding cam kết chất lượng trên từng sản phẩm,giá cả hợp lý,tư vấn tận tình,đáp ứng linh hoạt theo yêu cầu riêng của từng khách.Hãy Ib cho Xinh để được tư vấn và báo giá chi tiết ❤️❤️
☎️0971051739 Ms Xinh
0908356979 Mr Trường

DÙ KHÔNG CÒN CHA NHƯNG JENI STEPIEN VẪN CẢM THẤY HẠNH PHÚC KHI ĐƯỢC NGƯỜI ĐÀN ÔNG MÀ CHA CÔ HIẾN TIM 10 NĂM TRƯƠC ĐƯA VÀ...
11/07/2021

DÙ KHÔNG CÒN CHA NHƯNG JENI STEPIEN VẪN CẢM THẤY HẠNH PHÚC KHI ĐƯỢC NGƯỜI ĐÀN ÔNG MÀ CHA CÔ HIẾN TIM 10 NĂM TRƯƠC ĐƯA VÀO LỄ ĐƯỜNG TRONG NGÀY CƯỚI

Có những cô gái không được may mắn khi người cha đã không may qua đời trước khi kịp nhìn thấy cô công chúa của mình hạnh phúc trong vòng tay của một người đàn ông khác. Jeni Stepien cũng vậy, cô đã không thể cùng cha mình là, Michael Stepien đồng hành trong lễ thành hôn.

Trước đó Michael Stepien bị b//ắn c//hết trong khi trên đường từ chỗ làm về nhà. Nhưng điều đó cũng không ngăn cản ông tham dự lễ cưới của con mình bởi vì Jeni đã mời người đàn ông được cha mình hiến tim để đi cùng cô dọc lễ đường tới bục thành hôn. Đó quả là điều đáng nhớ và khoảnh khắc xúc động nhất trong lễ cưới của cô gái trẻ này.

Nhớ lại 10 năm về trước, Arthur Thomas lúc đó đã gần như không còn cơ hội sống sót khi trái tim của ông gần như không còn đập được nữa. Nhưng phép màu đã xảy ra khi trái tim của Michael đã cứu mạng sống của Thomas. Bao năm trôi qua, Thomas vẫn giữ liên lạc với gia đình Michael và liên tục hỏi thăm, gọi điện. Khi Jeni gửi tới một lá thư với lời ngỏ ý mời ông đi cùng cô nốt chặng đường còn lại trong lễ cưới, ông cảm thấy rất tự hào và xúc động.

"Còn điều gì tuyệt vời hơn được khoác tay cô con gái của ân nhân đã hiến tim để cứu mạng sống của mình trong lễ thành hôn. Tôi không thể tưởng tượng được có điều gì trân trọng và đáng quý hơn thế".

Chia sẻ trên trang Facebook của mình, cô gái đã không nén được xúc động: "đó là ngày tuyệt vời nhất trong cuộc đời của tôi. Dù cha tôi đã không còn nhưng trái tim của ông vẫn còn đó và đang đập trong lồng ngực trái tim người cha thứ 2 mà tôi cũng hết sức yêu quý".

Cả căn phòng như ngập tràn trong niềm hạnh phúc và xúc động không phải chỉ từ phía cô dâu, chú rể hay ông Thomas. Tất cả những người đi dự lễ thành hôn đó đều thấy cay cay nơi khóe mắt và vui mừng cho cô dâu khi đã có một lễ cưới trọn vẹn mà ở đó, cả 2 người cha đã cùng sánh bước với cô trong chặng đường tới với cuộc sống mới đầy hạnh phúc trong suốt phần còn lại cuộc đời.

Sưu tầm
-----------------
Sống Sao Mới Chuẩn

❤❤❤
22/12/2020

❤❤❤

Dạ mời quý khách bỏ phong bì rồi về ạ! 😅------‐---ĐÁM CƯỚI 10.000 KHÁCH NHƯNG KHÔNG CÓ BÀN TIỆCMới đây, đám cưới của Ten...
22/12/2020

Dạ mời quý khách bỏ phong bì rồi về ạ! 😅
------‐---
ĐÁM CƯỚI 10.000 KHÁCH NHƯNG KHÔNG CÓ BÀN TIỆC

Mới đây, đám cưới của Tengku Muhammed Hafiz Tengku Adnan và Oceane Cyril Alagia diễn ra tại Putrajaya (Malaysia) trong sự chúc mừng của khoảng 10.000 quan khách.

Theo đó, đám cưới không có bàn tiệc nào, cô dâu và chú rể đứng trên một sân khấu được dựng ngay trước hôn trường.

Các quan khách lần lượt lái xe chạy qua sân khấu, gửi lời chúc mừng đôi trẻ, thậm chí không cần kéo cửa xe xuống. Sau đó, mỗi xe nhận một túi đồ ăn ở lối ra và đi về.

Đám cưới diễn ra vào khoảng 11h và kết thúc lúc 14h. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, đôi trẻ vẫn có thể đón tiếp được bạn bè, họ hàng đến chung vui mà đảm bảo an toàn trong mùa dịch.

Adnan cho biết anh và gia đình cảm ơn những vị khách đã đến dự tiệc cưới dù được tiến hành theo cách lạ lẫm.

"Đây là ý tưởng của cha tôi. Ông ấy muốn đám cưới được cử hành đúng ngày định sẵn bởi mong muốn mọi người ở Putrajaya có thể chúc mừng ngày vui của tôi. Đây cũng là nơi tôi lớn lên”, anh nói.

Anh cho biết các khâu khác của buổi lễ cũng tuân thủ quy định ngăn chặn sự lây lan của virus SARS-CoV-2.

Đây có lẽ là một trong những đám cưới lạ lùng nhất của năm nay rồi!

Nguồn trong ảnh!

09/12/2020

Cậu bé 4 tuổi đã rất xúc động khi có một người mẹ mới thực sự yêu thương cậu!
Hạnh phúc thật nhiều nhé bé con! 😍
-------
Nguồn NTD VN

Giỏ hàng gì tầm này! ĐI NGAY thôi 😁😁😁💘💘💘💘Cre Huan Pham
04/11/2020

Giỏ hàng gì tầm này! ĐI NGAY thôi 😁😁😁
💘💘💘💘
Cre Huan Pham

Ảnh này chụp trong ngày cưới của mình, nhìn qua ai cũng tưởng ảnh mẹ chụp với con gái, nhưng xét theo quan hệ huyết thốn...
02/08/2020

Ảnh này chụp trong ngày cưới của mình, nhìn qua ai cũng tưởng ảnh mẹ chụp với con gái, nhưng xét theo quan hệ huyết thống thì người mẹ trong hình là mẹ chồng mình, chứ hông phải mẹ đẻ. Mà loại bỏ yếu tố này đi, vì mình chưa bao giờ xem mẹ là mẹ chồng, cũng như mẹ chưa bao giờ xem mình là con dâu cả, nên từ đoạn này trở đi, mình sẽ gọi mẹ là “mẹ” thôi nhé!

Mẹ Chồng.

(Đây không phải là một tút nghị luận về vấn đề xã hội gây nhức nhối, mà chỉ là một câu chuyện bình thường nhạt nhẽo)
Tôi gặp bà lần đầu tiên ở ngoài sân bóng, tôi đi xem anh ấy đá cùng với đồng nghiệp và các anh em họ trong nhà. Bà mặc một bộ đồ ở nhà, khoác áo khoác nỉ, đi dép lê và tóc búi một cục sau ót, y như bộ dạng của má tôi ở nhà vậy. Bà ngồi ở một băng ghế cổ vũ khác cách ghế tôi đang ngồi vài mét, khẽ khàng quan sát tôi.

Tôi mặc áo thun, chân váy ngắn, tóc ngắn hơn vai lởm chởm chẳng theo cái kiểu nào vì cách đó mấy hôm tôi vừa túm lên cắt phăng đi. Nhìn tôi sáng sủa, nhưng lầm lì, và mắt còn hơi sưng vì vừa khóc xong. Khi đó, tôi chưa yêu con trai bà, với tôi, anh đơn thuần chỉ là bạn tình. Và tôi vô cùng mong muốn mối quan hệ không- nghiêm-túc đó kéo dài. Nên việc gặp bà không làm tôi áp lực.

Hết trận đấu, anh đến rót nước cho tôi uống, chỉnh lại áo khoác của tôi và xin phép bà đưa tôi về nhà. Tôi chào bà, lễ phép và lịch sự.

Lần thứ hai gặp bà, tôi đã là bạn gái của anh được hai tuần, tôi vẫn không yêu anh, và luôn nỗ lực từ bỏ tất cả mọi nỗ lực của anh.

Tôi gặp bà dưới bếp. Bà đang lúi húi nấu mì vịt tiềm, và câu chuyện bắt đầu trong gian bếp chỉ chừng 4 mét vuông, với nồi nước dùng đang sôi, bà đang dở tay trụng mì còn tôi hì hụt húp sột soạt. Tôi không nhớ bà đã hỏi tôi cái gì nữa, nó không giống như những buổi "ra mắt nhà bạn trai" một cách long trọng và nghiêm túc mà tôi từng biết. Mỗi khi nhớ lại ngày hôm đó, ký ức của tôi là một mùi vị ấm áp tràn ngập trong lòng.

Sau đó anh thường kiếm chuyện dắt tôi về nhà. Ban đầu là một buổi, rồi một ngày, dần dần, cuối tuần nào tôi cũng ở nhà anh. Nơi đó làm tôi nguôi nỗi cô đơn vẫn âm thầm tồn tại suốt nhiều năm xa nhà. Ba má tôi ở nhà cũng ấm áp và hiền dịu y như thế.

Tôi dần dần nhớ hết tên người nhà anh, dần phân biệt được má tư và má bảy. Mấy con chó khu nhà anh cũng không còn sủa tôi nữa, mới đầu, chúng nó cứ dí mũi vào hít lấy hít để dưới chân tôi, về sau, chúng nó quẩy đuôi mừng khi vừa thấy tôi ngoài cổng, sau nữa, chúng còn biết nghe lời khi tôi la lối.

Tôi nhìn anh cũng thấy thuận mắt hơn.

Má tôi đã được nghe tôi kể nhiều lần về người nhà anh, bà tỏ vẻ nghi ngờ về sự tốt bụng đến kỳ lạ của những con người ở đó. Nhưng hơn hết, điều làm bà thấy nghi ngờ nhất là thái độ của tôi.

Trong mắt bà, tôi là một đứa lập dị kì quái, tôi không vừa mắt bất kỳ ai và ghét chỗ đông người, tôi không nhận dòng họ nội vì cho rằng họ sống vô đạo đức, tôi không nhìn mặt vài người dì vì họ sống không vừa ý tôi, tôi cắt đứt quan hệ với người anh trai ruột thịt duy nhất, người anh mà tôi yêu thương suốt thời thơ ấu, vì anh ấy bất kính với cha tôi. Một người như tôi, bỗng dưng yêu thương kính trọng một đám "người dưng" hoàn toàn xa lạ và hoàn toàn hòa hợp không một chút khó chịu khi sống giữa đám đông đó. Bà tin sự lựa chọn của tôi, nhưng tò mò.

Tôi dọn về sống chung với nhà chồng sau đó không lâu, vì chị họ anh ngỏ lời "về đây ở cho vui, khỏi xa xôi mưa gió, khỏi nhớ nhung cách trở". Lúc đó, bọn tôi đã quen nhau được 4 tháng, tôi bắt đầu có cảm giác với anh.

Những tháng ngày "sống thử" với nhà chồng kỳ diệu thay khiến tôi có cảm giác mình bây giờ mới đang sống thật. Mẹ dắt tôi đi khắp nơi giới thiệu tôi là con gái ngang hông của bà, dạy tôi những thứ mà tôi không biết. Cha đi đâu cũng kể về tôi đầy tự hào, ông đi làm về, mở cửa, câu đầu tiên là gọi "bé ơi", gọi tôi đó.

Má tôi bắt đầu viện lí do để lên "tìm hiểu" nhà người-yêu của tôi. Bà dắt ba tôi lên xì gòn khám bệnh. Cha mẹ tôi khẩn trương lắm, bà hỏi tôi má tôi thích ăn gì, ông hỏi tôi ba con có thích uống trà không? Tôi còn nhớ hôm đó tôi bê nồi canh lên như mọi khi thay vì múc ra tô, mẹ tôi gõ đầu la tôi con gái hư, nhà có khách mà vô ý vô tứ. Như thể tôi mới là con gái bà vậy.

Ba má tôi lên, rồi về. Cha mẹ tôi nói: ba má mày dễ thương quá. Ba má tôi nói: cha mẹ mày tốt quá. Từ đó, ba má tôi cứ mỗi tháng là lên "thăm" tôi một lần. Từ đó, má tôi không thèm gọi hỏi han tôi mỗi ngày nữa. Cũng từ đó, tôi không muốn gọi mẹ tôi là mẹ chồng khi kể về bà với người khác nữa. Với tôi, bà là mẹ, mẹ của người đàn ông tốt nhất trên đời, cũng là mẹ tôi.

Chồng tôi sau này kể, những ngày đầu quen tôi, những ngày vật lộn đấu tranh với sự chán nản và từ bỏ của tôi mỗi ngày, có lần, mẹ mắng anh vì ngày nào cũng đi làm mệt mà còn về nhà khuya. Anh đã khóc. Anh nói với bà rằng: con xin lỗi vì đã làm mẹ lo lắng, nhưng giờ con lỡ yêu người ta rồi, mẹ chửi con đánh con cũng được, con cũng đành chịu thôi. Người phụ nữ đó, thay vì đố kỵ và lồng lộn lên vì cảm giác bị con trai mình "phản bội", từ giây phút ấy, đã lựa chọn cách thương tôi vô điều kiện.

Tôi ở nhà chồng, hạnh phúc và vô tư như một đứa trẻ, đôi lúc quên mất mình đang sống ở nhà chồng, quên luôn mình còn thiếu thủ tục lấy chồng. Một ngày, bà biến mất cả buổi sáng, trưa về báo với chúng tôi ngày cưới, tôi ngớ người: ơ sao phải cưới sớm vậy mẹ? Bà nói, mày không chịu lấy chồng, tao không nấu cơm cho mày ăn nữa. Tôi đầu hàng, chuyện cưới xin coi như quyết định.

Ngày lễ "ra mắt", không như các cô dâu khác ở nhà đẻ chờ nhà chồng sang. Tôi xuất phát từ nhà chồng, cùng với cha mẹ và chồng tương lai về nhà tôi hỏi cưới tôi. Đi về trong ngày, tôi mệt mỏi nôn ói nằm bẹp cả ngày hôm sau, mẹ tôi phải nấu cháo, đắp khăn hạ sốt cho tôi, bà đi làm, cứ 2 tiếng phải gọi về xem tôi có ổn không. Cha tôi đi làm gần nhà hơn, cứ nửa buổi lại chạy về một lần.

Tròn 1 năm ngày "sống thử", chúng tôi đi đăng ký kết hôn. Mẹ tôi trông thấy rất hài lòng, thường xuyên nhắc nhở tôi giữ gìn sức khỏe đừng để đến hôm cưới lại lăn đùng ra bệnh.

Tôi lên mạng, thấy các cô các chị kể xấu mẹ chồng khắp nơi. Mà nhìn lại quanh mình, tôi không thấy người mẹ chồng nào xấu như họ kể hết. Kể cả bạn bè tôi nữa, không phải mình tôi.

Tết tôi về nhà ba má, nhớ mẹ đứt gan đứt ruột. Mà mẹ cũng nhớ tôi, ngày nào bà cũng gọi điện dặn dò tôi giữ gìn sức khỏe, đợi bà xuống thăm, trước khi cúp máy khẽ khàng hỏi: vậy... khi nào mày về? Bà dặn đừng kể má tôi biết, sợ má tôi nghĩ bà giành con của bả. Trời đất ơi, má tôi có thèm tôi đâu, hic.

Có những người không hài lòng về cách sống quá thoải mái "thiếu thuần phong mỹ tục" của tôi, họ rủa tôi rằng mưa đến đâu mát mặt đến đó, ai biết con người tốt được bao lâu? Tôi chỉ cười.

Mỗi khi nghe những lời đó, tôi lại nhớ dáng mẹ tôi cặm cụi sau bếp nấu nồi củ cải kho, hay cuốn đống gỏi cuốn mà mấy hôm trước tôi nói tôi thèm, tôi nhớ ánh mắt mẹ sáng lên niềm tự hào khi giới thiệu với người ta tôi là con gái mẹ, tôi nhớ những lần mẹ tịch thu điện thoại bắt tôi đi ngủ vì tôi ốm, rồi đột ngột quay lại mở cửa phòng xem tôi đã ngủ thật chưa, mắt lườm lườm, miệng lầm bầm: chưa ngủ thì mày liệu hồn. Tôi nhớ ngày tôi về "ra mắt", đến nơi sớm quá cả nhà phải thuê phòng nghỉ lại đợi giờ hoàng đạo, tôi đến tháng bất ngờ, mẹ đội mưa đi mua băng vệ sinh cho tôi, lúc về, ống quần mẹ đầy bùn đất. Má tôi biết chuyện, rươm rướm nước mắt hỏi tôi: sao bả thương mày dữ vậy hả Linh? Hỏi tôi, tôi hỏi ai bây giờ?

Sao mẹ lại thương con nhiều quá vậy mẹ?


Hồi mình viết đoạn ở trên, tụi mình vừa chuẩn bị đám cưới. Nghe trên mạng họ nói, cưới nhau rồi nhiều thứ thay đổi lắm, mà đối với mình, thứ lớn nhất thay đổi là thay vì ngủ riêng, thì vợ chồng mình được ngủ chung, ahihi

Còn mẹ, mẹ cũng hông thương mình như trước nữa, mà thương nhiều hơn. Mình đi đẻ, rồi ở cữ, một tay mẹ chăm sóc hết. Những ngày đầu, từ vết thương chỗ mổ của mình, đến tận bữa ăn giấc ngủ đều là mẹ. Ngày đẩy mình vô phòng mổ, chồng mình đứng khóc, còn mình sợ quá cứ níu tay mẹ, mẹ cũng muốn khóc lắm mà ráng kiềm lại, ôm mình, xoa đầu nói: hông sao đâu con, rồi cũng qua hết á. Cho đến lúc mình được đẩy ra từ ICU, mấy ngày đầu ko di chuyển được, đến cái băng vệ sinh cũng là mẹ thay cho mình...

Như trong ảnh này, chai nước mẹ cầm trên tay là trà đường đó, bà làm sẵn mang theo vì biết mình huyết áp thấp, sợ tiệc đông người mình sẽ mệt, nên lúc nào cũng kè kè theo, rảnh ra là đút cho mình uống.

Mẹ chồng của mình, đáng ghét như vậy á 😀

Nguồn: Lê Thị Thùy Linh (Cháo Hành Miễn Phí)

Address

74/1/11 Bạch Đằng, Phường 2, Tân Bình
Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when XINH XINH Wedding - Trang trí tiệc cưới posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share