29/01/2026
TẬP 15: NHỮNG NGÀY CUỐI NĂM CỦA MỘT "C.O.N B.Ạ.C"
Khi phố xá lên đèn, dòng người hối hả chở quất, chở đào về nhà, thì đó cũng là lúc lòng tôi nặng nề nhất. Những ngày cuối năm của một kẻ trắng tay vì cờ bạc không có mùi nhang trầm, chỉ có mùi của sự hối hận và sợ hãi.
1. Nỗi sợ từ những tiếng chuông điện thoại
Mọi cuộc gọi lúc này đều là một áp lực kinh khủng.
Số lạ: Sợ là chủ nợ.
Số người thân: Sợ câu hỏi "Năm nay được thưởng nhiều không con? Khi nào thì về?". Cầm điện thoại trên tay mà cảm giác như cầm một hòn than nóng, chỉ muốn vứt đi nhưng lại sợ bỏ lỡ một tia hy vọng cuối cùng.
2. Sự cô độc giữa đám đông
Đứng giữa chợ Tết, nhìn người ta cười nói sắm sửa, tôi thấy mình như một kẻ đứng ngoài lề xã hội.
Trong túi không còn nổi vài trăm ngàn để mua cho mẹ hộp bánh tử tế.
Cái sĩ diện của một thằng đàn ông bị nghiền nát khi nghĩ đến cảnh mùng 1 phải trốn chui trốn lủi.
3. Cái bẫy "Cú chốt cuối cùng"
Càng về cuối năm, tâm lý "làm một ván để ăn Tết" càng trỗi dậy mạnh mẽ. Đây là lúc lý trí yếu mềm nhất.
Sự thật là: Nếu ván đó thắng, bạn sẽ không dừng lại. Nếu ván đó thua, bạn mất luôn đường về nhà. Những ngày cuối năm là để sum họp, không phải để đặt cược nốt chút danh dự cuối cùng.
Lời tỉnh thức: Nếu bạn đang lang thang ngoài đường, không dám về nhà vì nợ nần: Hãy cứ về đi. Đối diện với sự thật, xin lỗi cha mẹ một câu chân thành. Đó mới là cái "Tết" thực sự khởi đầu cho cuộc đời mới của bạn.
Chưa gục ngã hoàn toàn thì đừng bỏ cuộc trên con đường quay về!