31/10/2025
[PHÁP SƯ NHỎ]
Diinggg…..doongg…. Mùa Halloween này, tôi muốn mang đến cho các bạn một câu chuyện huyền bí và thú vị, một câu chuyện mà tôi đã nghe từ lâu nhưng giờ mới có dịp để kể lại nó:
Truyện kể về một cậu bé luôn tin rằng mình là một phù thủy. Trong thế giới tưởng tượng của cậu, cha mẹ đã mất từ lâu, trong tay cậu chỉ có cây đũa phép và chiếc áo choàng sờn rách. Thế nhưng cậu là một pháp sư mạnh mẽ với nguồn sức mạnh vô tận. Mỗi đêm, khi ánh đèn ngoài phố nhòe trong sương khói, cậu lại bắt đầu những trận chiến kỳ quái, nơi cậu phải chiến đấu với các sinh vật kỳ dị, những sinh vật đầy ám ảnh, ghê tởm.
Cuộc chạm trán đầu tiên với quái vật của cậu là vào một đêm mưa lớn. Nó là một thực thể mang hình hài Tử Thần, khuôn mặt mờ đục như khói, từng tiếng thở vang lên lạnh lẽo như tiếng nức nở. Mỗi khi Tử Thần đến gần, trái tim trong lồng ngực cậu quặn thắt, hơi thở cậu trở nên khó khăn như bị ai bóp nghẹt, thứ kinh khủng đó sử dụng tà phép, bắt ép cậu lục tung những kí ức cũ kĩ về những cái chết xưa kia, những con người đã từng rời bỏ cậu để rời xa nhân thế mãi mãi.
Sinh vật đó gặm nhấm nỗi đau của con người để sống, cậu hiểu và cậu biết mình phải vung đũa phép để cứu lấy bản thân.
Trong nhiều đêm, một sinh vật không rõ hình thù tự xưng là Quở Trách đến làm phiền cậu, thứ đó chỉ là làn khói đen uốn lượn, bay ra từ những vết nứt trên tường. Giọng nói của nó biến đổi không ngừng: khi là tiếng cười, khi là tiếng gắt gỏng, khi là tiếng van xin khàn đục(chắc là của những nạn nhân xấu số nào đó). Mỗi đêm, Quở Trách lại trườn bò trong những góc khuất ẩm ướt của căn phòng của vị pháp sư nhỏ, nhắc cậu về những vết thương chưa kịp lành, về những trận đòn roi tàn khốc mà một con người tàn nhẫn đã từng chạm khắc lên cơ thể nhỏ bé của cậu.
Đếm một đêm tháng 10 nọ, cậu bắt gặp một con quái vật kì dị: Bản Ngã, sinh vật trú ngụ trong những tấm gương, mang gương mặt giống hệt cậu. Thế nhưng khác với hình ảnh pháp sư oai hùng, phi thường, ánh mắt của nó đờ đẫn, vô hồn, mang theo vài nét khắc khổ. Nó yếu đuối, van xin cậu tha cho nó. Quái lạ?! Cậu mới phải là người nói câu đó chứ? Nó là quái vật cơ mà. Thế nhưng con quái này lại có chút khác biệt, cậu thấy nó….đáng thương…nhỉ. Nó chỉ là một cậu bé gầy gò, tự ti, trên người đầy rẫy những vết đòn roi của sự bạo hành.
Lần này, cậu lại không tung phép, cũng chẳng trốn chạy. Cậu chỉ lặng nhìn, cho đến khi Bản Ngã khóc lóc và tan vào hư không, để lại một khoảng lặng sâu hun hút trong lồng ngực cậu. "Tha cho nó…” - cậu tự nhủ - "Không đúng…là buông tha cho bản thân mình mới đúng.” Cậu chưa bao giờ là một phù thủy đại tài, với tài năng thiên phú. Cậu chỉ là một cậu bé với những vết thương chưa thể phai mờ.
Đêm Halloween năm ấy, khi ánh trăng tràn qua khung cửa nhỏ, cậu rời khỏi nhà tắm, rời khỏi những mộng tưởng mà cậu tưởng sẽ không bao giờ muốn thoát ra, mở cuốn album cũ, thứ mà cậu đã không nương tay vùi sâu xuống chồng sách mà cậu không bao giờ đụng tới. Lướt tay trên tấm ảnh gia đình nhàu nát. Cậu thấy họ - là cha mẹ của cậu- mỉm cười, dịu dàng và xa vắng. Trong thoáng chốc, cậu như nghe thấy tiếng họ, nhẹ như hơi gió: “Không phải phép thuật khiến con mạnh mẽ, mà chính dũng khí đối mặt với thực tại mới giúp con vượt qua bóng đêm vô tận.”
Khi cậu mở mắt, chỉ còn lại chiếc bàn gỗ cũ, vài quyển tiểu thuyết phép thuật sờn gáy, cây bút chì cháy đen và tấm ảnh úa màu.
Hóa ra, tất cả chỉ là ảo mộng của một cậu bé mang trong mình những tổn thương tâm lý, một đứa trẻ chống chọi với những nỗi đau quá khứ, tin rằng bản thân là phù thủy giữa một thế giới đầy rẫy quái vật.
Và chính đêm Halloween năm ấy, khi ánh nến tàn rụi trên bàn gỗ cũ, cậu mỉm cười với “pháp sư” trong gương. Cậu biết, có lẽ phép thuật chưa từng tồn tại, nhưng niềm tin đã giúp một đứa trẻ tìm thấy con đường bước ra khỏi bóng tối.
______________
Người thực hiện:
Phan Hà Phương
Hoàng Mai Chi
_________________________________________
Thông tin liên hệ:
Hoàng Mai Chi - 11A15: 0912482378
Nguyễn Hải Hà Phương - 11A5: 0986493091
Email: [email protected]