12/04/2016
💀PHÒNG KINH DỊ 💀
📻22 h mỗi ngày shop sẽ mang đến cho các bạn một hoặc nhiều câu chuyện có thật về tâm linh để mọi người ngủ cho ngon, thay cho lời chúc nhạt nhẽo 🎶và ai có chuyện gì cứ viết dưới comment để thêm không khí nha ^^ Và chúng ta đi luôn vào câu chuyện có thật đầu tiên 😰
DẠT NHÀ ( CHAP 1 )
Viết ra câu chuyện này e cũng rất là run,thật không dám nghĩ tới.Dù chuyện xảy ra đã lâu nhưng nó ám ảnh e mãi đến tận bây giờ và có lẽ sẽ mãi mãi như thế, cả cuộc đời không bao h quên đc dù mình đã có vợ và 2 con, và cũng qua cái tuổi lông bông chơi bời rồi .Nói về lông bông chơi bời thì e ngày xưa là 1 thằng đúng nghĩa, không hề nửa mùa nhé.cái hồi có điện tử về làng, tầm năm bao nhiêu không nhớ rõ, chỉ nhớ hồi đó e lớp 6, lớp 7 gì đó. Mình lao vào như thiêu thân, bất kể ngày đêm, bỏ học thường xuyên, bà già thì can ngăn nhiều lắm,nhưng ông dượng thì không can, ông tẩn luôn. À, đến đây e xin kể về gia đình mình chút, ông già e mất từ hồi mình học lớp 3, do chết ở trên đường vượt biên qua Trung Quốc, ông bị hình sự bắn vì buôn ma túy các bác ạ. Gia đình e thì không còn gì để nói, tan nát, e thì khổ đủ mà nếm trải cũng đủ mọi thứ trên đời. E cũng thấy mình may mắn khi đến giờ này đã yên bề gia thất, công việc tạm ổn chứ không vào tù ra tội, nghiện ngập gì là may lắm rồi đối với 1 người có gia đình như vậy.Tiếp tục câu chuyện, bà già e thì cứ mắng thôi, nhưng hồi đấy e bướng lắm, mặc kệ.ông dượng thì ông ấy cứ nghe bà già kêu ca là không nói năng gì, cứ bát đũa hay cái gì ông ta vớ đc là ném luôn,có lần còn cầm cả cái quạt điện, định kiểu như giết em luôn vì 1 lần em móc trộm túi của hắn lấy tiền đi chơi game (các bác đừng ném đá e đoạn này, ai mà chả có lỗi lầm :)) ) may mà e chạy thoát, dù trước đó đã thấm đòn, nói chung máu me chảy cũng ác. Thế là e dạt nhà đêm đó. và rồi chuyện kinh hãi của e bắt đầu từ đây...
Bà già e thì nói chung cũng thương e lắm, nên e đoán là chắc chắn sẽ đi tìm e. Mà ngày ấy thì làm gì có xe cộ hiện đại như bây giờ, cũng khôg có điện thoại, chỉ có tình làng nghĩa xóm là lúc nào cũng chứa chan :)) mà e thì không muốn ai tìm ra, chủ yếu dọa thôi, đi vài ngày cho bõ tức, e lên kế hoạch phải đi tương đối xa, và phải tìm ngõ ngách mà đâm vào chứ khôg đi đường chính. Miên man suy nghĩ thế nào rồi e quành vào 1 cái ngõ, lạ lắm, có đèn nhưng cảm giác âm u lạnh lẽo, cái cảm giác mà đến khi viết những dòng này e vẫn thấy tê người. Kệ, E quyết định vào đó. Một phần vì ngại người đi đường là ng quen,1 phần ngại vì mình ngồi 1 cục ở đó ai cũng nhòm thì xấu hổ lại giống thằng nghiện nên e định sẽ tìm góc nào kín kín ngồi, hút thuốc. Ngõ đó sâu lắm, e cứ đi mà mãi không thấy hết. Rồi e cũng tìm thấy 1 chỗ lí tưởng, tả sơ sơ qua thì nó là 1 khoảng đất trống,che qua loa bằng một tấm ván cao tầm 1,5m chắp vá, e mừng thầm chui vào đây nằm thì có giời mới tìm thấy được . E quyết định lủi vào đấy. Nhưng sau vài bước chân thì e sững ng trực quay lại, hiện ra trước mắt e là 1 ngôi mộ, âm u, lạnh lẽo. Nó đc xây cẩn thận nhỏ nhắn, màu đã ngả đục đôi chỗ loang lổ theo thời gian. Bên trên mộ có đặt 1 bó hoa thờ, đã héo, không có hương khói.e định quay lại, e thề là định quay lại nhưng lúc đó không hiểu sao e choáng váng, đầu nặng trĩu, mắt mờ đi, chân tay tê dại, đoán là do trận đòn hơi nặng nên e đành bước vào bên trong ngồi bệt xuống và lả đi dần như không biết gì nữa....
e mơ 1 giấc mơ mà e thề là nó đáng ghê tởm hơn bất kì thứ gì trên đời. trong giấc mơ, lần đầu tiên e mơ về ông già, dù trước đó e không thể nhớ mặt mũi ông, hay giọng nói thế nào. nhưng lần này thì khác , ông rõ mồn một như ngày xưa trong kí ức của e, rất bình thường, không máu, không trắng bệch, không mặc áo trắng, mà vận bộ kaki quần bò cũ kĩ, chân dép lê. ông gọi bảo e :
H ơi về đi mày, về đi mau lên....
Giọng ông khàn đi như đang gào, nhưng e nghe bé lắm, và xa dần. ô đứng gần cái mộ gần e nhưng giọng thì cứ xa dần rồi đến lúc e chỉ thấy ông mấp máy cái môi. e tả k giỏi lắm, nhưng đối với e thì nó vẫn rõ ràng và như vừa mới trải qua...