07/05/2026
❗️Hà Nội
“Trưa nay, mình vừa làm xong một tấm ảnh thờ cho một bé gái 4 tuổi.
Một công việc tưởng như bình thường với nghề của mình. Nhưng lần này, ngồi trước màn hình rất lâu mà không thể bình tâm nổi.
Trong tấm ảnh ấy là một đứa bé còn quá nhỏ. Ánh mắt vẫn ngây thơ như bao đứa trẻ khác, cái tuổi đáng lẽ phải được ôm ngủ, được dỗ dành khi khóc, được lớn lên trong yêu thương. Thế nhưng em lại phải rời xa thế giới này bằng nỗi đau và sự sợ hãi.
Mình không phải người thân của bé, chỉ là một người ngoài cuộc vô tình chạm vào câu chuyện ấy, nhưng càng nhìn gương mặt em, tim tôi lại hẫng đi một nhịp. Một đứa trẻ đã phải tuyệt vọng thế nào trong những ngày cuối cùng?
-Em đã khóc bao nhiêu lần?
-Em đã gọi mẹ bao nhiêu lần?
Và rồi đã bất lực ra sao, khi chính nơi đáng lẽ an toàn nhất là vòng tay của mẹ, cái ôm của mẹ. Nay lại là nơi khiến em chịu nhiều đau đơn và ra đi mãi mãi. 😓
Có những dòng tin đọc xong rồi lướt qua, nhưng có những chuyện nghĩ đến mức không thể ngủ yên. Điều khiến người ta “phẫn nộ” không chỉ là sự tàn nhẫn, mà là sự tàn nhẫn ấy lại được gây ra với một đứa trẻ hoàn toàn không có khả năng tự bảo vệ mình. Em chưa từng có cơ hội chống trả, chưa từng có cơ hội chạy trốn. Em chỉ biết chịu đựng, không từ nào đủ để biện minh cho hành động đó.
Không có cái gọi là “nóng giận”, “dạy dỗ” hay “mất kiểm soát” ở đây cả. Bởi khi một người có thể hh hàng tháng trời với một đứa trẻ nhỏ bé thì đó là sự vô nhân tính.
Mình viết những dòng chỉ đơn giản là quá đau lòng, mong rằng pháp luật sẽ xử thật nghiêm khắc, để công lý còn tồn tại cho em. Và để xã hội này nhớ rằng: Trẻ em sinh ra không phải để trở thành nơi trút giận của người lớn. Yên nghỉ nhé, cô gái bé nhỏ…”
Công ty truyền thông sự kiện Quý Hoa
Nguồn: Đức Minh Nguyễn