Amy Lady Shop

Amy Lady Shop 💛 Lady by day 🧡
Đặt hàng nhắn tin shop hoặc liên hệ za.lo 0️⃣9️⃣2️⃣8️⃣⭐️1️⃣7️⃣⭐️3️⃣4️⃣5️⃣6️⃣

Con gái của người giúp việc đã âm thầm sửa đổi nguyện vọng thi đại học của tôi, biến “Đại học Bắc Kinh” thành “Học viện ...
23/03/2025

Con gái của người giúp việc đã âm thầm sửa đổi nguyện vọng thi đại học của tôi, biến “Đại học Bắc Kinh” thành “Học viện Thanh Điểu”.

Cô ta vu khống rằng tôi cố tình thay đổi nguyện vọng vì giận dỗi, khiến bố mẹ tức giận đến mức đoạn tuyệt quan hệ với tôi.

Cô ta tung tin đồn nhảm về tôi, bạn trai đứng trước toàn thể giáo viên và học sinh mắng tôi là đồ ghê tởm.

Cô ta cố tình ly gián, khiến bạn bè tôi lần lượt rời xa tôi.

Cuộc đời tôi rơi vào tuyệt vọng, còn cô ta lại dùng tiền bố tôi chu cấp để vào đại học.

Trước khi tôi chết, cô ta cười nói sẽ thay thế tôi, tiếp nhận trọn vẹn tình yêu của bố mẹ tôi, bạn trai tôi và cả bạn bè tôi.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày điền nguyện vọng.

Con gái của người giúp việc đứng ở cửa phòng ngủ, mỉm cười hỏi: “Du Du, cậu điền nguyện vọng xong chưa?”

1

Cao Tiểu Vi mặc chiếc váy trắng Dior, đeo vòng cổ và vòng tay Cartier.

Kết hợp với khuôn mặt trái xoan trắng trẻo cùng ánh mắt ngây thơ, cô ta trông thanh tú dịu dàng như một đóa hoa nhài.

Khí chất này, chắc chắn không phải do người mẹ lương tháng sáu nghìn của cô ta bồi dưỡng nên.

Giọng cô ta thân mật, như thể thật lòng vui mừng thay cho tôi.

Tôi nheo mắt lại.

Ba năm trước, cô ta đến nhà tôi, tôi và bố mẹ vẫn luôn xem cô ta như người nhà.

Từ đồ ăn, quần áo đến những món đồ tôi dùng, trong nhà đều chuẩn bị cho cô ta một phần.

Bố tôi nhờ quan hệ, đưa cô ta vào học cùng trường trung học trọng điểm với tôi.

Gia sư vàng mẹ tôi mời riêng cho tôi, cô ta cũng được học chung.

Những buổi tụ tập của hội con nhà giàu, tôi đưa cô ta đi cùng để hòa nhập.

Trước mặt tất cả mọi người, tôi nói rằng Cao Tiểu Vi chính là em gái tôi.

Nhưng dù có như vậy, kiếp trước trước khi tôi chết, cô ta vẫn nói rằng đã chịu đủ cảnh làm nền cho tôi.

Số tiền tôi có, tình yêu của bố mẹ, thành tích mà tôi tự hào, bạn trai là hotboy của trường – tất cả đều khiến cô ta ghen tỵ đến phát điên.

Ha.

Chết một lần rồi tôi mới hiểu, chó sói vong ân bội nghĩa mãi mãi là chó sói vong ân bội nghĩa, có nuôi thế nào cũng không thuần hóa được.

Tôi khẽ nhếch môi cười.

"Đúng vậy, tôi điền Bắc Đại. Cậu điền chưa? Với điểm của cậu, chắc vẫn có thể vào một trường Nhị bản đấy."

Cao Tiểu Vi mím môi, không lên tiếng.

Cùng nhận nền giáo dục như nhau suốt ba năm, tôi 680 điểm, cô ta 480 điểm.

Cũng chẳng trách được vì sao cô ta căm hận tôi.

Nhưng mà, bản thân đã kém cỏi, lại còn không cho phép người khác giỏi giang hơn sao?

Buồn cười thay, lúc đó tôi còn chân thành khuyên cô ta có thể thử học lại một năm.

Cô ta bước vào, nắm lấy tay tôi.

"Du Du, cơm làm xong rồi. Mẹ tớ bảo hôm nay đặc biệt nấu nhiều món cậu thích để chúc mừng cậu đỗ vào Bắc Đại đấy."

Tôi rút tay ra khỏi tay cô ta, lạnh nhạt nói:

"Biết rồi, lát nữa tôi xuống."

Cô ta sững người một chút, nhưng ngay sau đó liền cười nói:

"Được thôi, cậu mau xuống nhé, tớ đi gọi chú và dì."

Khi Cao Tiểu Vi chuẩn bị rời đi, tôi gọi cô ta lại.

Giọng tôi thản nhiên, như thể chỉ đang trò chuyện bình thường.

"Sau này vào phòng tôi thì nhớ gõ cửa trước nhé. Mấy phép lịch sự cơ bản vẫn nên có, cậu thấy sao?"

Sắc mặt Cao Tiểu Vi tái đi một chút.

2

Trước đây, tôi luôn xem cô ta như chị em ruột, không hề có bí mật gì với cô ta. Khi vào phòng tôi, cô ta chưa bao giờ cần phải gõ cửa.

Trong đáy mắt Cao Tiểu Vi lóe lên một tia oán hận, nhưng ngay sau đó, cô ta cắn môi, nhỏ giọng nói:

"Xin lỗi Du Du, sau này tớ sẽ chú ý."

Cô ta rời đi, còn tôi thì nhìn vào màn hình máy tính.

Nguyện vọng của tôi đã được điền xong.

Hôm nay là ngày cuối cùng để nộp nguyện vọng.

Nghĩ lại kiếp trước, Cao Tiểu Vi hẳn là đã nhân lúc tôi không chú ý, lẻn vào phòng và lén sửa đổi nguyện vọng của tôi ngay sau khi tôi điền xong.

Bây giờ tôi có thể xuống lầu ngay lập tức và đuổi mẹ con họ đi, không để cô ta có cơ hội đó.

Nhưng trước hết, tôi sẽ khó mà giải thích rõ ràng với bố mẹ. Thứ hai, với những gì cô ta đã làm hại tôi thê thảm đến mức nào, một người tâm địa độc ác như thế, nếu chỉ đuổi đi thì quá nhẹ nhàng rồi.

Tôi thao tác vài bước trên máy tính, sau đó bước xuống lầu.

Cao Tiểu Vi không biết đang nói gì, khiến bố mẹ tôi cười ha hả.

Bố tôi hào sảng nói:

"Tiểu Vi, trường học không tốt cũng chẳng sao, đừng lo. Sau khi tốt nghiệp, cứ vào công ty của chú làm, mỗi tháng chú trả cháu hai vạn."

Cô ta vừa sùng bái vừa cảm kích nói lời cảm ơn bố tôi.

Mẹ cô ta cũng đứng bên cạnh, cười đến mức miệng không khép lại được.

Cao Tiểu Vi rất biết cách ăn nói, so với tôi – đứa con ruột, cô ta còn giỏi lấy lòng bố mẹ tôi hơn.

Cũng chính vì thế, kiếp trước cô ta mới có cơ hội vu khống tôi với bố mẹ, nói rằng tôi chỉ vì giận dỗi mà mới không coi trọng tiền đồ của chính mình.

Tôi chen vào giữa cô ta và bố tôi, vòng tay ôm lấy cổ ông, rồi hôn lên má ông một cái.

"Bố! Còn con thì sao? Con gái bố đỗ vào Bắc Đại rồi đấy, nở mày nở mặt chưa? Bố nói xem, con có giỏi không?"

Bố tôi sững người một lúc, dù sao thì từ khi tôi hiểu chuyện, tôi cũng không còn làm nũng với ông như thế này nữa.

Trước mặt người ngoài, Cao Tiểu Vi – người giỏi lấy lòng ông hơn – thậm chí còn giống con gái ruột của ông hơn tôi.

Nhưng sau khi hoàn hồn, ông lập tức cười rạng rỡ, vui vẻ lớn tiếng nói:

"Giỏi, giỏi! Con gái bố đương nhiên là giỏi nhất rồi! Tương lai còn lo không tìm được việc sao? Chỉ sợ lúc bố gọi con về, con lại chẳng chịu về thôi!"

Tôi cười nói:

"Muốn con về thì dễ thôi, bố cứ giao công ty lại cho con quản là được."

Bố mẹ đều bật cười, mẹ xoa đầu tôi, dịu dàng nói:

"Con gái ngoan, bố con mong còn chẳng được ấy chứ!"

Tôi liếc nhìn Cao Tiểu Vi.

Cô ta nhìn cảnh ba người nhà tôi cười đùa thân thiết, rõ ràng ghen tức đến mức đôi mắt đỏ ngầu, nhưng vẫn cố làm ra vẻ vui mừng, tỏ ra như đang chung vui cùng chúng tôi.

Sau bữa ăn, tôi nói muốn ra ngoài.

Trước đây, mỗi lần tôi ra ngoài gặp bạn bè, đều sẽ dẫn theo Cao Tiểu Vi.

Nhưng hôm nay, tôi cố tình không gọi cô ta.

Dĩ nhiên, dù tôi có rủ, cô ta cũng sẽ viện cớ từ chối.

Dù sao thì, cô ta vẫn còn một chuyện quan trọng cần làm mà.

3

Tôi ngồi trên sofa trong quán cà phê, ung dung chơi game.

Lúc này, điện thoại báo có thông báo – máy tính của tôi vừa bị ai đó mở ra.

Tôi mở phần mềm giám sát, và camera laptop đã ghi lại rõ ràng gương mặt méo mó đầy ác ý của Cao Tiểu Vi.

Cô ta tập trung nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, năm phút sau, khóe môi cong lên, lộ ra một nụ cười đắc ý.

Tôi nhếch môi cười, bấm gọi cho cô ta.

Thấy tên tôi hiển thị trên màn hình, Cao Tiểu Vi lập tức hoảng hốt, vội vàng tắt máy tính, hệt như đang chạy trốn mà lao ra khỏi phòng tôi.

Tôi cười nhẹ, giả vờ hồn nhiên hỏi:

"Tiểu Vi, cậu đang làm gì thế? Sao lâu vậy mới bắt máy?"

"Không… không làm gì cả, tớ vừa ngủ trưa dậy thôi, hehe."

"Vậy ra ngoài chơi đi?"

"Tớ đến kỳ rồi, không được khỏe lắm."

"Ồ, thế thì cậu nghỉ ngơi đi nhé."

Tôi nhàn nhã ở ngoài đến tận tối mới về nhà.

Hệ thống điền nguyện vọng đã đóng lại.

- AmyAn Lady -

Lại một lần nữa bắt gặp chồng mình mập mờ với nữ sinh, tôi phát điên, đập phá tan nát cả nhà.Mẹ chồng nói tôi vô dụng, k...
23/03/2025

Lại một lần nữa bắt gặp chồng mình mập mờ với nữ sinh, tôi phát điên, đập phá tan nát cả nhà.

Mẹ chồng nói tôi vô dụng, không giữ được chồng.

Chị chồng thì mỉa mai, bảo tôi đáng đời.

Tôi muốn ly hôn.

Nhưng Lý Mẫn lại lấy con ra uy hiếp. Vì con, tôi cắn răng chịu đựng.

Không ngờ, một lần nhẫn nhịn lại là nhẫn nhịn cả đời.

Lý Mẫn trăng hoa cả đời, tôi hầu hạ anh ta cả đời. Cuối cùng anh ta chết bình yên, chẳng thiếu thốn gì.

Còn tôi, làm lụng vất vả cả đời, cuối cùng lại bị con cái ghét bỏ, chếc bệnh trong một căn phòng trọ tồi tàn.

May mà ông trời có mắt, cho tôi quay lại thời điểm trước khi ly hôn.

1

Vừa mở mắt ra, tôi đã thấy mẹ chồng – người đã mất hơn hai mươi năm – đang chỉ tay vào mặt tôi, phun nước bọt.

“Thư Vân, mày dám đập phá nhà tao, muốn phản trời đấy à?”

“Chỉ là nói mấy câu với nữ sinh thôi mà mày nổi điên như chó dại cắn bậy. Đúng là đồ vô học.”

“Không giữ được chồng còn đổ lỗi lên đầu đàn ông, đáng đời!”

“Có bản lĩnh thì đi ly hôn đi. Con tao là giáo sư đại học, còn mày chỉ là bà nội trợ. Ly hôn rồi xem có ai thèm lấy thứ hàng đã qua tay như mày không.”

“Má, má yên tâm, chị ta đâu dám ly hôn.” – chị chồng Lý Đào mặt mày hả hê.

Vừa nãy chính cô ta xúi mẹ chồng tát tôi một cái.

“Còn dám đập đồ, không đánh chết mày mới lạ.”

Ông chồng ngồi xe lăn, miệng méo xệch, lẩm bẩm: “Đánh, đánh đi…”

Tôi biết, ông ta đang bảo Lý Mẫn ra tay với tôi.

Mặt tôi sưng vù, quay sang thấy Lý Mẫn ngồi trên sofa, mắt dán vào TV.

Tôi hỏi anh ta:
“Má anh bảo anh ly hôn với tôi, anh đồng ý không?”

Lý Mẫn không thèm ngẩng đầu:
“Tùy cô. Muốn ly thì ly.”

Tôi đáp:
“Được. Tôi đồng ý ly hôn. Ngày mai đến cục dân chính.”

Lý Mẫn cười nhạt:
“Ly hôn thì được. Nhưng đừng hòng mang con theo. Trong nhà cũng chẳng có đồng nào là tiền chung vợ chồng. Tiền cô cũng không có lấy một xu!”

Lại chiêu này nữa.

Tôi – Thư Vân – từng là người tính khí nóng nảy, lần đầu anh ta ngoại tình tôi đã đòi ly hôn.

Nhưng Lý Mẫn như nắm thóp tôi, lần nào cũng lấy con ra để ép tôi nhịn.

Con cái!

Mẹ chồng định nói gì đó, nhưng bị Lý Đào kéo lại.

Họ biết con cái là điểm yếu của tôi. Chỉ cần nhắc tới con, tôi sẽ chịu đựng tất cả.

Nhưng bây giờ tôi không còn quan tâm nữa.

Tôi thấy ông trời thật tốt với mình, chết rồi mà còn cho cơ hội sống lại một lần.

Lần này, tôi sẽ không vì bất kỳ ai mà làm khổ chính mình.

Tôi im lặng như mọi lần.

Không nói một lời, tôi quay người về phòng.

“Má thấy chưa, chị ta đâu có dám ly hôn.” – Lý Đào lên giọng đắc ý.

Tôi không thèm để tâm đến cô ta, chỉ lạnh lùng cười, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Thật ra đó không phải là phòng của tôi. Đó là cái kho nhỏ ngay cạnh phòng ông già.

Sau khi bố chồng bị đột quỵ, nhà chia ra: tôi chăm ông ban ngày, mẹ chồng chăm ban đêm để tôi nghỉ ngơi.

Nhưng mẹ chồng lại bảo bà bị suy nhược thần kinh, ban đêm không thể thức, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng khiến bà mất ngủ.

Thế là tôi bị bắt dọn ra cái kho nhỏ cạnh phòng ông để tiện chăm ông suốt ngày đêm.

Tôi cười khẩy.

Lý Mẫn thì một mình chiếm cái phòng ngủ lớn, tối nào cũng ngủ ngon lành.

Giờ tôi quyết định rồi, ai thương thì người đó chăm!

Mẹ chồng không hay rêu rao tôi bất hiếu trong khu sao?

Vậy thì tôi cứ bất hiếu thật. Để Lý Mẫn làm “đại hiếu tử” của bà đi!

Tôi nhanh chóng thu dọn chăn gối, dọn vào phòng ngủ chính.

Lý Mẫn thấy tôi dọn vào phòng lớn, cau mày đi theo.

“Cô dọn vào đây làm gì? Ban đêm ba cần đi vệ sinh thì sao? Khát nước, trở mình thì làm sao?”

2

Tôi ném đống quần áo của Lý Mẫn ra ngoài:

“Chúng ta sắp ly hôn rồi. Ba anh thì không còn là ba tôi nữa. Ai là con thì người đó chăm.”

“Cô bị điên à? Làm loạn đủ chưa?”

Tôi cười:

“Tôi điên đó, thì sao?”

Anh ta nói tôi làm loạn. Trước đây tôi cũng từng nghĩ vậy.

Cãi nhau với anh ta là làm loạn.

Đập đồ, gào khóc là làm loạn.

Nhịn ăn tuyệt thực cũng là làm loạn.

Nhưng bây giờ tôi hiểu rồi — làm khổ chính mình không phải là loạn. Làm khổ bọn họ mới đúng là loạn.

Chỉ là tôi dọn ra khỏi cái phòng nhỏ thôi mà Lý Mẫn đã vội vàng chạy theo chất vấn tôi rồi.

Phải biết rằng, ở nhà này, bình thường Lý Mẫn chẳng nói với tôi quá ba câu một ngày.

Thì ra, chỉ có như vậy họ mới cảm thấy khó chịu.

Lý Mẫn mặt sầm lại rồi quay người đi ra ngoài.

Tôi chẳng buồn quan tâm xem cả nhà họ đang bàn gì ngoài kia.

Tôi thay drap giường xong, liền vào nhà tắm tắm rửa.

Bình thường giờ này tôi phải đi đón con.

Đón về còn phải nấu cơm. Cả nhà ăn xong, tôi phải dọn dẹp rửa bát.

Sau đó là kèm con học bài, tắm cho con.

Cuối cùng là chăm sóc, tắm rửa và cho bố chồng uống thuốc.

Đợi đến khi ông ngủ rồi tôi mới có một chút thời gian cho riêng mình.

Trong nhà này, tôi chẳng khác gì một con trâu.

Tắm xong bước ra, tôi bắt đầu tính lại số tiền tiết kiệm của mình.

Tôi tốt nghiệp cao đẳng, đi làm chưa được bao lâu thì kết hôn.

Từ sau khi cưới, tiền lương của Lý Mẫn đều đưa cho mẹ anh ta giữ. Tiền đi chợ hàng tuần phải kê khai rõ ràng.

Tôi muốn tiêu tiền gì cũng phải xin phép mẹ chồng.

Lý Mẫn chưa từng đưa cho tôi đồng nào.

- AmyAn Lady -


Sinh con chưa bao lâu, chồng tôi bị cắt giảm lương.Để gánh vác cuộc sống, tôi bất chấp cả tr.ầ,,m cảm sau sinh.Ngay cả t...
23/03/2025

Sinh con chưa bao lâu, chồng tôi bị cắt giảm lương.

Để gánh vác cuộc sống, tôi bất chấp cả tr.ầ,,m cảm sau sinh.

Ngay cả thời gian ở cữ còn chưa hết, tôi đã vội vàng đi tìm việc.

Vì không được nghỉ ngơi đầy đủ, cơ thể tôi sinh bệnh, cộng thêm làm việc quá sức.

Cuối cùng, vào năm con tôi lên năm, tôi ngất xỉu ngay trên dây chuyền lắp ráp, khép lại cuộc đời đầy bi kịch.

Nhưng chỉ sau khi chếc, tôi mới biết hóa ra Trần Phong luôn lừa dối tôi.

Không chỉ phiếu lương là giả, mà việc anh ta dụ dỗ tôi sinh con cũng chỉ vì không muốn người phụ nữ anh ta yêu thật sự phải chịu cảnh mang nặng đẻ đau.

Biết được sự thật, tôi đau đớn.

Tức giận.

Không cam lòng.

Nhưng trên hết là khao khát trả thù.

Đúng lúc ấy, một luồng sáng trắng bất ngờ lóe lên.

Lúc mở mắt ra, tôi đã quay trở về đúng cái ngày Trần Phong bắt đầu lừa tôi.

1

Ánh sáng trắng chói lòa vụt qua.

Sau một trận choáng váng, tôi mở mắt ra.

Trước mắt là căn phòng quen thuộc và đứa bé đang ngủ say trong nôi.

Tuy không thể giải thích chuyện gì đã xảy ra, nhưng tôi biết chắc chắn: mình đã sống lại.

Nhìn vào gương, thấy khuôn mặt trẻ trung và cơ thể vẫn khỏe mạnh.

Tôi chưa kịp vui mừng được bao lâu thì Trần Phong đã bất ngờ trở về.

“Vợ à, anh có chuyện này muốn nói với em.”

Trần Phong đứng tựa vào cửa, dáng vẻ chán nản.

Giọng điệu và nét mặt kia, y hệt như trong kiếp trước.

Tôi không vội đáp, chỉ yên lặng nhìn anh, giữ vẻ bình tĩnh, chờ xem anh định nói gì.

“Vợ à, anh bị công ty giảm lương rồi. Từ giờ mỗi tháng chỉ còn ba nghìn tệ thôi. Mấy người cùng phòng cũng bị sa thải.

Em biết đấy, tình hình kinh tế bây giờ rất tệ, kiếm tiền ngày càng khó khăn.”

Trần Phong thở dài một hơi.

Để lời nói thêm phần đáng tin, anh còn giơ cả phiếu lương ra trước mặt tôi.

2

Kiếp trước, tôi quá tin tưởng anh ta chưa từng mảy may nghi ngờ, thế nên mới bị lừa bởi mấy chiêu trò sơ hở đó.

Thực tế, Trần Phong không những không bị giảm lương.

Mà còn nhờ chốt được một khách hàng lớn mà được thăng chức làm quản lý dự án.

Lương đương nhiên cũng tăng gấp đôi.

Lý do anh ta lừa tôi cũng rất đơn giản — chỉ là muốn khiến tôi lo lắng.

Muốn tôi bị áp lực cuộc sống đè nén đến mức không kịp thở.

Từ đó nhanh chóng đạt được giấc mơ sống chung với người tình.

Dù sao thì con cũng đã sinh ra.

Tôi đối với Trần Phong mà nói, đã chẳng còn giá trị lợi dụng.

Chỉ cần nghĩ đến tất cả những gì đã xảy ra ở kiếp trước.

Tôi lại càng thêm căm hận.

Nhưng để trả thù, tôi phải nhẫn nhịn.

“Vợ à, tiền sữa cho con mỗi tháng mất một nghìn. Tiền trả góp nhà một nghìn. Trả góp xe cũng một nghìn. Sống thế này sao nổi?”

Thấy tôi im lặng không nói gì, Trần Phong ngồi xuống bên cạnh, vẻ mặt u sầu.

Anh ta đang cố tình dẫn dắt tôi.

Kiếp trước, tôi chính là vì vậy mà mắc bẫy.

Hôm sau đã vội vã kéo lê cơ thể yếu ớt đi tìm việc.

Vì mới sinh xong, lại phải chăm con nhỏ.

Tôi chỉ có thể làm việc lặt vặt gần nhà: rửa bát, lau nhà, cọ nhà vệ sinh.

Rảnh được chút thì lập tức phải chạy về nhà.

Chính vì vậy, vừa bị vắt kiệt sức lực, vừa bị tra tấn tinh thần, cơ thể tôi mới nhanh chóng sụp đổ.

Mãi đến khi chết, tôi mới biết — nào có cái gì là trả góp nhà, trả góp xe.

Tất cả đều là Trần Phong bịa ra.

Nhà và xe đều do anh ta trả thẳng một lần.

Anh ta chỉ xem tôi như con ngốc để thao túng.

Kể cả chứng trầm cảm sau sinh của tôi, cũng là do anh ta gây ra.

Sau khi tôi sinh con, anh ta cố ý lạnh nhạt.

Cố tình về nhà muộn.

Cố tình để lại tất cả gánh nặng cho tôi một mình.

3

Tôi siết chặt nắm tay trong âm thầm.

Vừa tức giận, vừa bắt đầu nhen nhóm một kế hoạch trong đầu.

Tôi cầm lấy tờ phiếu lương giả kia, tỏ vẻ lo lắng.

“Chồng à, phải làm sao bây giờ? Chừng đó tiền thì làm sao đủ sống? Chẳng lẽ phải nhịn ăn nhịn uống sao?”

Tôi nhíu mày, giả vờ đang đau đầu suy nghĩ cách giải quyết.

“Ừ đó vợ, như vậy thì sống kiểu gì đây?”

Trần Phong hùa theo lời tôi.

Nhưng tôi nghe rõ trong giọng nói của anh ta là kiểu đang gợi ý có chủ đích.

Chỉ là lần này, tôi sẽ không ngu ngốc như trước nữa.

-AmyAn Lady-


Tình yêu màu gì?💕 Người hạnh phúc nói, nó có màu hồng. 💙 Tình yêu màu xanh đối với những con người yêu sâu sắc, màu xanh...
12/04/2024

Tình yêu màu gì?
💕 Người hạnh phúc nói, nó có màu hồng.
💙 Tình yêu màu xanh đối với những con người yêu sâu sắc, màu xanh của hy vọng.
💜 Những con người thuỷ chung xem tình yêu có màu tím, màu tím của sự bất diệt.💜

Hãy yêu em bằng tình nòng cháy và đỏ rực, say em như say vang🍷🍷🍷
12/04/2024

Hãy yêu em bằng tình nòng cháy và đỏ rực, say em như say vang🍷🍷🍷

Vì em yêu màu trắng, lại thích tự do Nên rất đắn đo khi anh ngỏ lời…🤔
11/04/2024

Vì em yêu màu trắng, lại thích tự do
Nên rất đắn đo khi anh ngỏ lời…🤔

Tôi muốn ôm trọn bầu trời xanh, để phiêu du cùng gió, đắm chìm với mây. 💙
10/04/2024

Tôi muốn ôm trọn bầu trời xanh, để phiêu du cùng gió, đắm chìm với mây. 💙

Anh xin tặng em cả đại dương hồng thắm. 💕Tình yêu ấy sẽ mãi mãi trao cho em chỉ cuộc đời này.🌸
10/04/2024

Anh xin tặng em cả đại dương hồng thắm. 💕Tình yêu ấy sẽ mãi mãi trao cho em chỉ cuộc đời này.🌸

Address

Ho Chi Minh City

Telephone

+84928173456

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Amy Lady Shop posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share